Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, từng tia nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, lặng lẽ rọi vào trong phòng.
Ngoài song cửa vẳng lại tiếng chim hót líu lo, trong trẻo vui tươi, nhưng cũng có phần ồn ào.
Trên giường.
Tiêu Mặc chậm rãi mở mắt. Khi ý thức dần tỉnh táo, hắn cảm thấy cánh tay hơi trĩu nặng, dường như đang bị thứ gì đó nhẹ nhàng đè lên.




